Có những chuyến đi, chỉ cần nhìn lại một tấm hình thôi là cả bầu không khí hôm đó ùa về.
Tiếng thác đổ ào ào giữa rừng xanh.
Tiếng mọi người gọi nhau tạo dáng.
Những chiếc áo đỏ nổi bật giữa khung cảnh thiên nhiên Đà Lạt.
Và ở giữa tất cả là Trường Văn cùng các cô mầm non, cùng nhau lưu lại một khoảnh khắc rất vui tại thác Datanla.
Hôm ấy, Đà Lạt đón đoàn bằng một vẻ đẹp rất riêng. Không quá ồn ào, không quá vội vã. Mọi thứ như chậm lại giữa màu xanh của núi rừng, giữa hơi nước mát lạnh từ thác đổ xuống và giữa những nụ cười rất tươi của các cô.
Datanla không chỉ là một điểm tham quan. Với đoàn hôm đó, nơi này giống như một khoảng nghỉ đẹp trong hành trình. Sau những ngày bận rộn với lớp học, giáo án, học trò, những tiếng gọi “cô ơi” quen thuộc mỗi ngày, các cô có dịp được trở về với một phiên bản nhẹ nhàng hơn: được đi chơi, được chụp hình, được cười thật thoải mái và được tận hưởng một ngày không cần quá nhiều lo nghĩ.
Điều làm tôi nhớ nhất không phải chỉ là thác nước đẹp, mà là tinh thần của các cô.
Các cô mầm non thường ngày chăm trẻ, dỗ trẻ, dạy trẻ, lo từng bữa ăn, giấc ngủ, từng tiếng khóc, tiếng cười của các con. Nhưng khi đi du lịch, các cô cũng đáng yêu không khác gì những cô gái trẻ đi chơi cùng hội bạn thân. Vẫn rạng rỡ, vẫn thích chụp hình, vẫn tạo dáng trái tim, vẫn cười giòn tan khi có ai đó pha trò.
Trong khung hình hôm ấy, những chiếc áo đỏ như làm cả không gian rực lên. Màu đỏ của sự nhiệt huyết, của yêu thương, của tinh thần tập thể. Giữa nền thác trắng, đá núi và cây rừng, cả đoàn nổi bật lên như một bông hoa rất đẹp của chuyến đi.
Trường Văn đứng giữa các cô, vừa như một người hướng dẫn viên, vừa như một người em, một người bạn đồng hành. Có những lúc làm du lịch, mình không chỉ dẫn đoàn đi từ điểm này đến điểm kia. Mình còn là người giữ nhịp vui, nhắc mọi người chụp thêm tấm nữa, đợi người này chỉnh tóc, gọi người kia đứng sát lại, rồi cười thật tươi để có một bức ảnh đẹp.
Và đôi khi, chính những khoảnh khắc như vậy lại làm nghề hướng dẫn viên trở nên đáng quý.
Một chuyến đi thành công không chỉ nằm ở lịch trình đúng giờ, điểm tham quan đẹp hay bữa ăn ngon. Một chuyến đi thành công là khi khách trở về và vẫn còn nhớ:
“Hôm đó vui ghê.”
“Hôm đó chụp hình đẹp quá.”
“Hôm đó cả đoàn cười quá trời.”
“Hôm đó mình có một kỷ niệm rất dễ thương ở Đà Lạt.”
Datanla hôm ấy có thác nước, có rừng xanh, có không khí trong lành. Nhưng điều làm nơi ấy trở nên đặc biệt hơn chính là sự xuất hiện của những con người vui vẻ đi cùng nhau.
Các cô mầm non đã mang đến cho chuyến đi một nguồn năng lượng rất đẹp: dịu dàng nhưng không kém phần sôi nổi, thân thiện mà vẫn rất trẻ trung. Ai cũng có một nụ cười riêng, một cách tạo dáng riêng, một cá tính riêng. Nhưng khi đứng chung trong một khung hình, tất cả lại tạo thành một tập thể rất ấm áp.
Tôi tin rằng, sau này khi nhìn lại tấm ảnh này, mỗi người sẽ nhớ một điều khác nhau.
Có người nhớ tiếng thác.
Có người nhớ cái lạnh nhẹ của Đà Lạt.
Có người nhớ chiếc áo đỏ hôm đó.
Có người nhớ người đứng cạnh mình trong bức hình.
Có người nhớ cảm giác được đi chơi cùng đồng nghiệp sau những ngày làm việc bận rộn.
Còn với Trường Văn, có lẽ điều đáng nhớ nhất là được đồng hành cùng một đoàn khách dễ thương, được chứng kiến các cô cười thật vui và được góp một phần nhỏ để chuyến đi ấy trở thành một kỷ niệm đẹp.
Du lịch đôi khi không cần quá xa hoa.
Chỉ cần một điểm đến đẹp, một tập thể vui, một người dẫn đoàn có tâm và những khoảnh khắc thật lòng với nhau, vậy là đủ để chuyến đi có ý nghĩa.
Datanla ngày hôm ấy không chỉ có thác nước chảy qua núi rừng.
Datanla hôm ấy còn có tiếng cười của các cô mầm non, có sắc đỏ nổi bật giữa thiên nhiên, có Trường Văn đứng giữa đoàn và có một kỷ niệm mà càng nhìn lại càng thấy thương.
Thông tin người viết
Người viết: Anh Văn
Vai trò trong hành trình: Hướng dẫn viên du lịch đồng hành cùng đoàn
Chuyên mục: Nhật ký HDV / Chuyện nghề du lịch
Hành trình: Tham quan thác Datanla – Đà Lạt cùng đoàn các cô mầm non
Ghi chú: Bài viết được ghi lại từ một khoảnh khắc thực tế trong chuyến tham quan, như một cách lưu giữ tiếng cười, tình cảm và kỷ niệm đẹp của đoàn.










