Có những chuyến đi, lúc đang đi thì chỉ thấy vui.
Về rồi vài tháng, vài năm, tưởng đâu mình quên gần hết. Quên hôm đó mặc áo gì. Quên ăn món gì. Quên ai là người tới trễ, ai là người ngủ gật trên xe, ai là người chụp hình nhiều nhất.
Vậy mà lạ lắm.
Chỉ cần ai đó nhắc hai chữ Phú Quốc, tự nhiên trong đầu mình lại hiện về cả một vùng ký ức. Biển xanh, nắng vàng, mùi gió mặn, tiếng cười của đám bạn, những bức hình hơi mờ nhưng cảm xúc thì còn rất rõ.
Lâu rồi, tôi cũng quê luôn nhiều chi tiết.
Nhưng cảm giác thì không quên.
Đó là chuyến Phú Quốc cùng những người bạn – một hành trình mà khi nhắc lại, tự nhiên lòng mình mềm xuống, như vừa mở lại một album cũ cất lâu trong điện thoại.
Có những chuyến đi không cần quá hoàn hảo, chỉ cần đi cùng đúng người
Phú Quốc đẹp, điều đó ai cũng biết.
Nhưng với tôi, Phú Quốc trong chuyến đi ấy đẹp hơn vì có những người bạn đi cùng.
Đi du lịch cùng bạn bè có một cái vui rất riêng. Không cần giữ hình tượng quá nhiều. Không cần lúc nào cũng chỉnh chu. Có thể vừa đi vừa cà khịa nhau, vừa chụp hình vừa dìm nhau, vừa ăn vừa giành miếng ngon, vừa mệt vừa cười.
Có người lên máy bay đã bắt đầu quay clip.
Có người vừa tới sân bay đã hỏi: “Chút ăn gì?”
Có người chuẩn bị đồ rất kỹ, mang cả thế giới trong vali.
Có người thì đơn giản tới mức nhìn hành lý tưởng đi trong ngày.
Có người đi chơi nhưng vẫn phải check công việc.
Có người tuyên bố “chuyến này nghỉ dưỡng nha”, nhưng cuối cùng lại là người đi sung nhất.
Những chuyến đi bạn bè luôn có một điều rất dễ thương: mỗi người một tính, nhưng khi gom lại thì thành một tập thể rất vui.
Và chính những điều nhỏ đó mới làm chuyến đi đáng nhớ.
Ngày đầu tiên: Bay ra đảo ngọc, lòng cũng nhẹ hơn
Chuyến đi bắt đầu từ TP.HCM, cả nhóm cùng ra sân bay làm thủ tục bay đến Phú Quốc.
Có một cảm giác rất đặc biệt mỗi khi đi máy bay ra đảo. Khi máy bay cất cánh, nhìn thành phố nhỏ dần phía dưới, tự nhiên mình thấy những mệt mỏi thường ngày cũng tạm để lại sau lưng.
Rồi máy bay đáp xuống Phú Quốc.
Đảo ngọc đón mình bằng cái nắng rất riêng. Nắng không làm người ta khó chịu, mà làm mọi thứ rực rỡ hơn. Trời xanh hơn, cây xanh hơn, biển xa xa cũng như đang gọi.
Điểm dừng đầu tiên là Dinh Cậu – Dinh Bà, nơi gắn với đời sống tín ngưỡng của người dân hải đảo. Với người dân Phú Quốc, đây không chỉ là điểm tham quan, mà còn là nơi gửi gắm niềm tin, lời cầu bình an trước mỗi chuyến ra khơi.
Tôi nhớ lúc đứng ở đó, nhìn ra biển, nghe gió thổi qua, tự nhiên thấy lòng mình lắng lại.
Bạn bè đi cùng vẫn cười nói, vẫn chụp hình, vẫn gọi nhau í ới. Nhưng giữa không gian ấy, ai cũng có một khoảnh khắc rất riêng. Có thể không ai nói ra, nhưng chắc trong lòng mỗi người đều có một lời cầu mong gì đó: mong bình an, mong vui vẻ, mong chuyến đi này thật trọn vẹn.
Sau đó, cả nhóm dùng bữa trưa, nhận phòng khách sạn nghỉ ngơi.
Đi Phú Quốc mà, không cần vội. Cứ để mọi thứ diễn ra chậm một chút cũng hay.
Chiều Phú Quốc: Sunset Town và những bức hình không bao giờ đủ
Buổi chiều, cả nhóm đi khám phá khu vực phía Nam đảo, nơi có Sunset Town – Thị trấn Hoàng Hôn.
Nếu ban ngày Phú Quốc đẹp kiểu biển đảo, thì chiều ở Sunset Town lại đẹp theo kiểu lãng mạn. Những con đường mang phong cách châu Âu, các công trình kiến trúc nổi bật, quảng trường, tháp đồng hồ, những góc phố đầy màu sắc… tất cả khiến ai cầm điện thoại lên cũng muốn chụp thêm vài tấm.
Mà đi với bạn bè thì chụp hình là một câu chuyện rất dài.
Một tấm bình thường không được.
Một tấm nghiêm túc không được.
Một tấm dìm hàng chắc chắn phải có.
Một tấm quay lưng.
Một tấm nhìn xa xăm.
Một tấm giả bộ không biết mình đang được chụp.
Một tấm cả nhóm cười như chưa từng có deadline trong đời.
Có người chụp xong xem hình rồi la lên:
“Trời ơi, sao mặt tui kỳ vậy?”
Người chụp đáp:
“Mặt bà vậy chứ hình có lỗi gì đâu.”
Vậy là cả đám cười.
Đó mới là cái vui của đi chơi cùng bạn bè. Không ai giận lâu. Chọc nhau vài câu, cười một trận, rồi lại kéo nhau đi tiếp.
Cầu Hôn: Nơi hoàng hôn làm ai cũng dịu lại
Một trong những khoảnh khắc đẹp nhất của chuyến đi là lúc ghé khu vực Cầu Hôn – Kiss Bridge.
Cây cầu nằm giữa không gian biển trời, thiết kế như hai nhánh cầu vươn ra gần chạm nhau nhưng vẫn giữ một khoảng cách rất nhỏ. Nhìn từ xa, cây cầu giống như một điểm hẹn của hoàng hôn.
Buổi chiều ở đó đẹp lắm.
Ánh nắng bắt đầu mềm lại. Biển chuyển màu. Gió thổi nhẹ. Mấy đứa bạn đang ồn ào cũng tự nhiên dịu xuống một chút.
Có người đứng chụp hình.
Có người quay video.
Có người chỉ im lặng nhìn hoàng hôn.
Có người nói vu vơ: “Chỗ này đẹp thiệt.”
Tôi nghĩ, có những cảnh đẹp không cần phải giải thích nhiều. Chỉ cần đứng đó, nhìn một lúc, rồi để nó tự chạm vào mình.
Hoàng hôn Phú Quốc hôm đó không chỉ đẹp vì màu trời. Nó đẹp vì có những người bạn đứng cạnh. Vì mình biết sau này, dù mỗi người lại quay về công việc, cuộc sống, trách nhiệm riêng, thì vẫn từng có một buổi chiều cùng nhau đứng trước biển và thấy lòng mình nhẹ đi.
Chợ đêm, đồ ăn và những câu chuyện không đầu không cuối
Tối đến, cả nhóm tự do khám phá khu chợ đêm, ăn uống, đi dạo, xem biểu diễn, thử vài món lạ.
Đi Phú Quốc mà không ăn vặt, không dạo chợ, không mua linh tinh vài món thì hơi thiếu.
Bạn bè đi chung thì kiểu gì cũng có cảnh:
Người này đòi ăn món này.
Người kia đòi thử món khác.
Một người nói no rồi nhưng vẫn ăn tiếp.
Một người bảo không mua gì đâu, cuối cùng xách nhiều nhất.
Một người đi lạc vài phút vì mải nhìn đồ lưu niệm.
Một người vừa ăn vừa hỏi: “Mai mình đi đâu?”
Những câu chuyện tối hôm đó có khi không đầu không cuối. Nói từ món ăn qua công việc. Từ công việc qua chuyện cũ. Từ chuyện cũ qua mấy câu đùa vô nghĩa. Nhưng chính những câu chuyện vô nghĩa đó lại làm mình nhớ.
Vì khi ở cạnh đúng người, nói chuyện gì cũng thấy vui.
Ngày thứ hai: Rạch Vẹm và Vương Quốc Sao Biển
Sáng hôm sau, cả nhóm dùng điểm tâm rồi khởi hành về phía Bắc đảo, đến Rạch Vẹm – nơi được nhiều người gọi là Vương Quốc Sao Biển.
Rạch Vẹm có cái đẹp rất mộc. Không quá sang trọng, không quá hào nhoáng, mà gần gũi kiểu làng chài. Cầu gỗ, nhà bè, biển trong, nắng nhẹ và những con sao biển đỏ cam nằm dưới làn nước nông.
Tất nhiên, vừa thấy sao biển là cả nhóm hào hứng.
Nhưng cũng phải nhắc nhau: ngắm thì ngắm, chụp thì chụp, nhưng đừng làm tổn thương sao biển. Những sinh vật nhỏ bé ấy đẹp nhất khi được ở đúng môi trường của nó.
Tôi nhớ có đứa bạn nói:
“Nhìn sao biển dễ thương ghê.”
Một đứa khác đáp:
“Ừ, còn tụi mình thì dễ sợ.”
Rồi cả đám lại cười.
Rạch Vẹm là nơi rất hợp để sống chậm. Ngồi trên nhà bè, nhìn biển, ăn hải sản, nghe gió, tự nhiên thấy đời cũng bớt căng.
Có những chuyến đi không cần phải làm gì quá nhiều. Chỉ cần ngồi cùng nhau trước biển, ăn một bữa hải sản, nói vài câu chuyện linh tinh là đã thấy đủ vui.
Vinpearl Safari: Khi người lớn cũng hóa trẻ con
Buổi chiều, đoàn tiếp tục khám phá Vinpearl Safari Phú Quốc.
Đây là nơi mà không chỉ trẻ em thích. Người lớn cũng thích, chỉ là nhiều khi ngại nói ra thôi.
Vào Safari, cả nhóm được nhìn thấy nhiều loài động vật, trải nghiệm không gian bán hoang dã, đi xe bus vào khu vực tham quan và cảm giác rất thú vị khi “thú ngắm người”.
Có những khoảnh khắc cả nhóm la lên vì thấy hươu cao cổ.
Có người cố chụp hình với mấy con thú nhưng thú không hợp tác.
Có người nhìn sư tử từ xa mà vẫn hơi hồi hộp.
Có người cứ hỏi: “Ủa con này tên gì vậy?”
Tôi thấy vui vì trong Safari, người lớn cũng trở nên hồn nhiên hơn. Ai cũng tò mò, ai cũng muốn nhìn gần hơn, ai cũng như quay lại một phần tuổi thơ.
Đi du lịch đôi khi hay ở chỗ đó. Nó cho người lớn một cái cớ để trẻ con lại một chút.
Grand World: Một buổi tối rực rỡ và không muốn ngủ sớm
Sau Safari, cả nhóm ghé Grand World Phú Quốc – nơi được mệnh danh là thành phố không ngủ.
Không gian ở đây rực rỡ, nhiều ánh đèn, nhiều góc chụp, nhiều hàng quán, nhiều hoạt động. Đi cả ngày mệt rồi, nhưng tới Grand World tự nhiên ai cũng tỉnh lại.
Có người đi mua sắm.
Có người tìm đồ ăn.
Có người thích chụp hình với những dãy phố đầy màu sắc.
Có người chỉ muốn ngồi uống nước nhìn dòng người qua lại.
Grand World buổi tối có cảm giác rất náo nhiệt. Khác với Rạch Vẹm yên bình, khác với hoàng hôn lãng mạn ở phía Nam đảo. Đây là một Phú Quốc trẻ hơn, sáng hơn, rộn ràng hơn.
Cả nhóm đi bên nhau, khi thì tản ra, khi thì tụ lại. Người này gọi người kia chụp hình. Người kia hỏi người này ăn gì. Cứ vậy mà một buổi tối trôi qua rất nhanh.
Ngày cuối: Mua quà, tạm biệt đảo và đem về một vali kỷ niệm
Ngày cuối cùng, cả nhóm ăn sáng, trả phòng rồi đi tham quan, mua sắm đặc sản.
Phú Quốc có nhiều món rất đặc trưng: nước mắm, tiêu, rượu sim, ngọc trai. Mỗi điểm dừng lại có một câu chuyện riêng.
Đến cơ sở nước mắm, mình hiểu thêm về nghề làm nước mắm truyền thống từ cá cơm.
Đến khu nuôi cấy ngọc trai, mình thấy được quá trình tạo ra một viên ngọc không hề đơn giản.
Đến nơi làm rượu sim, mình nghe về loại trái đặc trưng của đảo.
Đến vườn tiêu, mình thấy những hàng tiêu xanh mướt và hiểu vì sao tiêu Phú Quốc lại nổi tiếng.
Nhưng thú thật, lúc đó ai cũng bắt đầu có cảm giác tiếc.
Vì biết sắp phải về.
Có người tranh thủ mua quà cho gia đình.
Có người mua nước mắm, mua tiêu.
Có người mua nhiều hơn dự tính.
Có người nói: “Thôi lần sau đi nữa.”
Câu “lần sau đi nữa” nghe đơn giản, nhưng nó là dấu hiệu của một chuyến đi vui.
Chiều, xe đưa đoàn ra sân bay, làm thủ tục bay về TP.HCM.
Khi máy bay cất cánh rời Phú Quốc, tôi nhìn xuống đảo qua ô cửa nhỏ. Biển xanh dần lùi lại, những con đường nhỏ lại, cả chuyến đi cũng bắt đầu chuyển từ hiện tại thành kỷ niệm.
Lâu rồi tưởng quên, nhưng hóa ra vẫn còn nhớ
Bây giờ nhắc lại, nhiều chi tiết tôi cũng quên rồi.
Quên chính xác hôm đó ai ngồi ghế nào.
Quên bữa trưa hôm đó có món gì.
Quên ai là người chụp tấm hình đầu tiên.
Quên vài câu chuyện nhỏ trên đường đi.
Nhưng tôi vẫn nhớ cảm giác.
Nhớ cảm giác háo hức ở sân bay.
Nhớ lúc cả nhóm kéo vali ra đảo.
Nhớ Dinh Cậu có gió biển thổi rất nhẹ.
Nhớ hoàng hôn ở Cầu Hôn.
Nhớ những câu chọc nhau khi chụp hình.
Nhớ Rạch Vẹm trong veo.
Nhớ sao biển đỏ cam nằm dưới nước.
Nhớ Safari làm người lớn cũng vui như con nít.
Nhớ Grand World rực rỡ ánh đèn.
Nhớ ngày cuối mua quà rồi tiếc vì sắp về.
Và nhớ nhất là cảm giác được đi cùng những người bạn.
Có những người bạn, thường ngày ai cũng bận. Bận công việc, bận gia đình, bận kế hoạch riêng, bận với cuộc sống của mình. Nhưng chỉ cần có một chuyến đi, tự nhiên mọi người lại có dịp ngồi gần nhau, cười với nhau, kể chuyện với nhau và lưu lại trong đời nhau một đoạn ký ức.
Kết lại: Phú Quốc đẹp, nhưng bạn bè làm chuyến đi đẹp hơn
Phú Quốc có biển đẹp, có hoàng hôn đẹp, có sao biển, có Safari, có Grand World, có nước mắm, rượu sim, ngọc trai, vườn tiêu.
Nhưng nếu hỏi tôi điều gì làm chuyến đi ấy đáng nhớ nhất, tôi sẽ không nói là điểm tham quan nào.
Tôi sẽ nói: đó là những người bạn đi cùng.
Vì cảnh đẹp có thể tìm lại.
Khách sạn có thể đặt lại.
Tour có thể đi lại.
Nhưng cùng một nhóm người, cùng một thời điểm, cùng một tâm trạng, cùng những tiếng cười hôm ấy thì không thể lặp lại y chang lần nữa.
Mỗi chuyến đi chỉ thật sự sống một lần.
Sau đó, nó trở thành kỷ niệm.
Và kỷ niệm thì lạ lắm. Có khi mình tưởng đã quên, nhưng chỉ cần ai nhắc lại, nó lại ùa về như gió biển Phú Quốc chiều hôm ấy.
Một chuyến đi cùng những người bạn.
Một lần ra đảo ngọc.
Một đoạn thanh xuân rất vui.
Một ký ức mà càng lâu lại càng thấy thương.
Thông tin người viết
Người viết: Văn Trần
Vai trò trong hành trình: Người đồng hành và ghi lại ký ức chuyến đi
Chuyên mục: Nhật ký du lịch / Chuyện đi cùng những người bạn
Hành trình: Phú Quốc 3 ngày 2 đêm
Ghi chú: Bài viết được ghi lại theo dòng ký ức về một chuyến đi cùng bạn bè. Có những chi tiết thời gian có thể đã mờ đi, nhưng cảm xúc và kỷ niệm thì vẫn còn nguyên vẹn.










