Có những chuyến đi, người ta nhớ vì cảnh đẹp.
Có những chuyến đi, người ta nhớ vì món ăn ngon.
Nhưng cũng có những chuyến đi, chỉ cần nhìn lại một tấm ảnh thôi là bao nhiêu kỷ niệm lại ùa về. Nhìn thấy nụ cười của mọi người, nhìn thấy tấm băng rôn đỏ rực màu Tết, nhìn thấy những lá cờ bay trong gió, tự nhiên trong lòng mình lại nghe vang lên cái cảm giác rộn ràng của một mùa xuân đã từng rất vui.
Bức hình này được chụp tại tượng đài cá Ba Sa ở An Giang – một điểm dừng chân mang đậm dấu ấn miền Tây sông nước.
An Giang trong ký ức của nhiều người không chỉ có núi Sam, Miếu Bà Chúa Xứ, rừng tràm, chợ nổi hay những cánh đồng mênh mông. An Giang còn có dòng sông, có những làng bè, có nghề nuôi cá, có hình ảnh cá Ba Sa gắn liền với đời sống của người dân vùng sông nước. Vì vậy, khi đứng trước tượng đài cá Ba Sa, cảm giác không chỉ là đang check-in một địa điểm du lịch, mà còn như đang đứng trước một biểu tượng rất gần gũi của vùng đất này.
Hôm đó, cả đoàn cùng nhau có mặt trong không khí đầu xuân. Ai cũng mang theo một tâm trạng nhẹ nhàng, vui vẻ, như thể chuyến đi không chỉ để tham quan mà còn để mở đầu một năm mới bằng thật nhiều tiếng cười.
Tấm băng rôn đỏ với dòng chữ “Du Xuân 2025 – Tết Ất Tỵ” làm cả khung hình trở nên rực rỡ. Màu đỏ của Tết, màu đỏ của may mắn, màu đỏ của sự sum vầy. Xung quanh là những lá cờ bay cao, phía sau là tượng đài cá Ba Sa vươn lên giữa nền trời xanh nhạt, tạo nên một khung cảnh vừa trang trọng, vừa gần gũi, vừa rất miền Tây.
Trong đoàn, mỗi người một dáng vẻ, một nụ cười, một câu chuyện riêng. Có người đứng nghiêm túc, có người cười thật tươi, có người tranh thủ tạo dáng, có người giữ băng rôn, có người ngồi xuống phía trước để khung hình được đầy đủ hơn. Nhìn vào bức ảnh, người ta không chỉ thấy một đoàn khách du lịch, mà thấy một tập thể đang cùng nhau lưu giữ một khoảnh khắc đáng nhớ.
Đi du xuân có một cái hay rất riêng. Nó không quá vội vàng như những chuyến đi công việc. Cũng không quá áp lực như những hành trình phải chạy thật nhiều điểm. Du xuân là để thư giãn, để gặp nhau, để đi chậm lại một chút, để chúc nhau những điều tốt lành và để mở lòng với một năm mới.
Ở An Giang, cái không khí ấy càng rõ hơn.
Miền Tây vốn đã hiền hòa. Người miền Tây chân chất, cảnh miền Tây rộng mở, món ăn miền Tây đậm đà, còn không khí du xuân thì lúc nào cũng có chút gì đó vui vui, ấm ấm. Đi giữa vùng đất ấy, người ta dễ cười hơn, dễ trò chuyện hơn và cũng dễ thấy gần nhau hơn.
Tượng đài cá Ba Sa hôm ấy không chỉ là điểm chụp hình. Nó giống như một dấu mốc nhỏ trong hành trình: “À, chúng ta đã từng cùng nhau đến đây, vào một ngày đầu xuân, trong một chuyến đi rất vui.”
Sau này, có thể nhiều người sẽ quên một vài chi tiết.
Quên hôm đó khởi hành lúc mấy giờ.
Quên bữa ăn hôm đó có những món gì.
Quên ai là người đến sớm nhất, ai là người chụp hình nhiều nhất.
Quên một vài câu chuyện nhỏ trên đường đi.
Nhưng chắc chắn sẽ còn nhớ cảm giác.
Nhớ cái nắng nhẹ của An Giang.
Nhớ những lá cờ bay trong gió.
Nhớ tấm băng rôn đỏ rực màu Tết.
Nhớ khoảnh khắc cả đoàn đứng sát lại với nhau để chụp một tấm hình chung.
Nhớ tiếng ai đó gọi: “Mọi người nhìn máy nha!”
Nhớ vài tiếng cười bật ra khi có người tạo dáng chưa kịp chuẩn bị.
Nhớ cảm giác được đi cùng nhau trong một chuyến du xuân rất dễ thương.
Có lẽ giá trị đẹp nhất của du lịch không nằm ở việc mình đi được bao nhiêu nơi, mà nằm ở việc mỗi nơi mình đi qua đều để lại một câu chuyện.
Và An Giang hôm ấy đã để lại một câu chuyện như vậy.
Một câu chuyện có tượng đài cá Ba Sa.
Có sắc đỏ của mùa xuân.
Có những người bạn đồng hành.
Có bức ảnh tập thể.
Có nụ cười.
Có niềm vui.
Có một chuyến du xuân mở đầu năm mới bằng thật nhiều năng lượng tích cực.
Mỗi khi nhìn lại tấm hình này, tôi tin rằng ai trong đoàn cũng sẽ thấy lòng mình vui hơn một chút. Vì trong đời, không phải lúc nào chúng ta cũng có dịp cùng nhau đi, cùng nhau đứng chung trong một khung hình và cùng nhau lưu lại một khoảnh khắc đẹp như thế.
An Giang vẫn ở đó, bình dị và thân thương.
Tượng đài cá Ba Sa vẫn ở đó, như một biểu tượng của vùng sông nước.
Còn bức ảnh này thì ở lại trong ký ức của mỗi người, như một lời nhắc nhẹ rằng: đã có một mùa xuân, chúng ta từng cùng nhau đi qua An Giang, cùng nhau cười thật tươi và cùng nhau giữ lại một kỷ niệm rất đẹp.
Thông tin người viết
Người viết: Văn Trần
Vai trò trong hành trình: Người đồng hành và ghi lại ký ức chuyến đi
Chuyên mục: Nhật ký du lịch / Chuyện du xuân
Hành trình: Du xuân An Giang – check-in tượng đài cá Ba Sa
Ghi chú: Bài viết được ghi lại từ một khoảnh khắc thực tế trong chuyến đi, như một cách lưu giữ niềm vui, tình thân và kỷ niệm đầu năm của đoàn.










