Hành trình Gia Nghĩa – Tà Đùng cùng nhóm anh em Trường Hải Group: Một chuyến đi mà càng kể càng thấy thương

Có những chuyến đi mình nhớ vì cảnh đẹp.

Có những chuyến đi mình nhớ vì lịch trình hay.

Nhưng cũng có những chuyến đi mình nhớ đơn giản vì con người trong đoàn quá dễ thương. Dễ thương đến mức khi ngồi viết lại, mình không biết nên bắt đầu từ đâu, vì nhân vật nào cũng có chuyện để kể, ai cũng có một màu sắc riêng, ai cũng góp một chút gì đó làm chuyến đi trở thành kỷ niệm.

Chuyến Gia Nghĩa – Tà Đùng cùng nhóm anh em Trường Hải Group là một chuyến như vậy.

Hôm ấy, tôi nhận nhiệm vụ đồng hành cùng đoàn trong vai trò hướng dẫn viên. Điểm rước đoàn là chung cư Ngô Tất Tố. Sáng sớm, khi thành phố còn chưa thật sự tỉnh giấc, anh em đã lục tục có mặt. Người kéo vali, người xách balo, người cầm cà phê, người vừa tới nơi đã cười nói rôm rả như thể chuyến đi đã bắt đầu từ đêm hôm trước.

Trong đoàn có những nhân vật mà chỉ cần nhắc tên thôi là tôi đã nhớ lại cả một bầu không khí: Chủ tịch Pol, Giám đốc vận hành anh Lộc, chị Dương, anh Châu, anh Tiên, anh Hoa và rất nhiều anh chị em khác.

Tôi hay nói vui rằng, đi tour doanh nghiệp mà gặp được một đoàn có “chất anh em” rõ như vậy thì HDV cũng khỏe trong lòng. Vì mình không cần cố tạo không khí quá nhiều. Chỉ cần bật đúng nhịp, cả đoàn tự nhiên sẽ vui.

Sáng khởi hành: Khi chiếc xe bắt đầu có tiếng cười

Sau khi ổn định hành lý và điểm danh, xe bắt đầu lăn bánh rời thành phố.

Những chuyến đi Tây Nguyên thường có một cảm giác rất khác. Không phải kiểu ra biển là thấy nắng, thấy gió, thấy mặn ngay. Đi Tây Nguyên là hành trình chậm hơn một chút. Ban đầu là phố xá, rồi quốc lộ, rồi những khoảng xanh bắt đầu hiện ra hai bên đường. Càng đi, không khí càng rộng. Càng xa thành phố, lòng người càng nhẹ.

Trên xe, tôi bắt đầu bằng vài câu chào hỏi, giới thiệu lịch trình, dặn dò giờ giấc và mở không khí cho đoàn.

“Dạ hôm nay mình đi Tà Đùng, nơi được nhiều người gọi là Vịnh Hạ Long của Tây Nguyên. Nhưng trước khi gặp Vịnh Hạ Long Tây Nguyên, em xin phép kiểm tra trước xem trên xe mình có bao nhiêu kỳ quan đã ạ.”

Cả xe cười.

Chủ tịch Pol ngồi rất điềm, nhưng nụ cười thì rất rõ. Anh Lộc thì đúng dáng giám đốc vận hành: quan sát tổng thể, nắm tình hình, để ý anh em trong đoàn. Chị Dương nhẹ nhàng nhưng tinh tế, kiểu người chỉ cần có mặt là không khí mềm lại. Anh Châu, anh Tiên, anh Hoa thì khỏi nói, chỉ cần ngồi chung xe là kiểu gì cũng có chuyện vui.

Tôi cảm giác rất nhanh rằng: đoàn này không chỉ đi tham quan, mà đi để sống lại tinh thần anh em.

Bữa sáng đầu tiên: Nạp năng lượng trước khi vào phố núi

Đoàn dừng ăn sáng tại nhà hàng/trạm dừng chân trên đường. Với hành trình dài đi Gia Nghĩa – Tà Đùng, bữa sáng đầu tiên rất quan trọng. Nó không chỉ là ăn cho no, mà còn là lúc cả đoàn tỉnh táo lại, làm quen nhịp di chuyển và bắt đầu vào guồng của chuyến đi.

Có người chọn phở.
Có người chọn bún.
Có người chỉ cần cà phê là đủ tỉnh.
Có người ăn xong vẫn tranh thủ mua thêm đồ ăn vặt, vì đi đường dài mà thiếu đồ nhâm nhi thì xe mất vui.

Tôi nhìn mọi người vừa ăn vừa trò chuyện, thấy cái chất của đoàn rất rõ: không quá ồn ào, nhưng thân. Không quá màu mè, nhưng vui. Có một kiểu gần gũi mà không cần diễn.

Ăn sáng xong, đoàn tiếp tục hành trình về Gia Nghĩa.

Trên xe, có lúc tôi kể chuyện về cung đường, có lúc mở nhạc, có lúc để mọi người nghỉ ngơi. Đi tour xa, HDV phải biết chia nhịp. Không phải lúc nào cầm micro nói nhiều cũng hay. Có đoạn cần vui, có đoạn cần lắng, có đoạn cần để khách ngủ một chút. Vì khách ngủ ngon cũng là một dạng thành công của HDV.

Gia Nghĩa: Thành phố phố núi và cảm giác vừa lạ vừa gần

Đến Gia Nghĩa, điều đầu tiên dễ cảm nhận là không khí khác hẳn thành phố. Gia Nghĩa không ồn ào, không vội vàng. Nó có cái nhịp phố núi riêng: vừa mát, vừa xanh, vừa có cảm giác đang bước vào một vùng đất còn giữ được nhiều khoảng thở.

Tây Nguyên có một vẻ đẹp không quá phô trương. Không cần ồn ào để gây ấn tượng. Chỉ cần vài con dốc, vài vạt cây, vài khoảng trời rộng, vài cơn gió lùa qua cửa xe là đủ làm người ta thấy dễ chịu.

Đoàn dùng cơm trưa, nhận phòng nghỉ ngơi. Sau chặng đường dài, ai cũng cần một chút thời gian để thả lỏng. Có người tranh thủ nằm nghỉ. Có người đi vòng quanh khu lưu trú chụp ảnh. Có người vừa tới nơi đã hỏi:

“Chiều mình đi đâu nữa em?”

Tôi cười:

“Dạ chiều mình đi Chùa Pháp Hoa, một điểm rất đẹp của Gia Nghĩa. Mình đi nhẹ nhàng thôi, chủ yếu ngắm cảnh, chụp hình và cảm nhận không khí phố núi.”

Chùa Pháp Hoa: Một khoảng lặng đẹp giữa hành trình

Buổi chiều, đoàn tham quan Chùa Pháp Hoa.

Đây là một điểm dừng rất hợp trong hành trình Gia Nghĩa. Sau một ngày di chuyển, đến một nơi thanh tịnh, rộng rãi, kiến trúc đẹp và không khí nhẹ nhàng, tự nhiên ai cũng chậm lại.

Tôi nói với đoàn:

“Có những điểm đến làm mình hào hứng. Nhưng cũng có những điểm đến giúp mình lắng xuống. Chùa Pháp Hoa là một nơi như vậy.”

Chị Dương chụp hình rất nhẹ nhàng. Anh Châu, anh Tiên thì vẫn giữ phong cách vui, nhưng vào không gian chùa cũng tự nhiên nhỏ giọng hơn. Chủ tịch Pol điềm đạm quan sát. Anh Lộc vẫn để ý anh em đủ chưa, ai đang ở đâu.

Tôi thích nhìn đoàn ở những khoảnh khắc như vậy. Ban sáng trên xe cười nói rôm rả, chiều đến chùa lại nhẹ nhàng hơn. Một tập thể mà có thể vui hết mình nhưng vẫn biết giữ ý ở không gian trang nghiêm thì đó là một tập thể rất đáng quý.

Sau chuyến tham quan, đoàn dùng bữa tối và tự do khám phá phố núi về đêm.

Đêm Gia Nghĩa không quá náo nhiệt, nhưng có cái duyên rất riêng. Không khí mát, đường phố vừa đủ sáng, cảm giác rất hợp để anh em ngồi lại với nhau, uống ly nước, kể vài câu chuyện, rồi cười vì những điều rất nhỏ.

Ngày thứ hai: Tà Đùng gọi tên

Sáng hôm sau, đoàn khởi hành đi Tà Đùng.

Nếu Gia Nghĩa là phần mở đầu nhẹ nhàng, thì Tà Đùng chính là điểm nhấn của hành trình. Nơi đây được nhiều người gọi bằng cái tên rất đẹp: “Vịnh Hạ Long Tây Nguyên.”

Nghe tên thôi đã thấy tò mò.

Nhưng phải đến nơi, nhìn xuống mặt hồ rộng, thấy những đảo nhỏ nhấp nhô giữa làn nước xanh, xa xa là núi rừng trùng điệp, lúc đó mới hiểu vì sao người ta gọi như vậy.

Tà Đùng không giống Hạ Long ngoài biển. Tà Đùng có vẻ đẹp của núi rừng. Một vẻ đẹp xanh hơn, sâu hơn, lặng hơn. Nước nằm giữa đại ngàn, mây trôi trên mặt hồ, những đảo nhỏ như rải ra giữa không gian bao la.

Tôi nói với đoàn:

“Có những nơi đẹp vì hoành tráng. Nhưng Tà Đùng đẹp vì nó làm mình thấy lòng mình rộng ra.”

Cả đoàn bắt đầu hào hứng check-in.

Chủ tịch Pol đứng vào khung hình là ra khí chất ngay.
Anh Lộc vừa chụp hình vừa quan sát đoàn.
Chị Dương thì tìm góc nhẹ nhàng, duyên dáng.
Anh Châu, anh Tiên, anh Hoa thì biến mọi góc chụp thành một câu chuyện vui.
Mấy anh chị còn lại cũng bắt đầu nhập cuộc: người tạo dáng, người bấm máy, người chỉnh tóc, người chỉ góc, người hô “cười lên coi”.

Đi tour mà đoàn chịu chụp hình là vui lắm. Vì chụp hình không chỉ để có ảnh. Chụp hình còn là cách mọi người tương tác, trêu nhau, lưu lại phiên bản vui vẻ nhất của nhau.

Check-in Tà Đùng: Cầu kính, view hồ và những bức ảnh để đời

Đến KDL Tà Đùng, đoàn tự do vui chơi, check-in với view hồ và các tiểu cảnh. Điểm này rất hợp với những đoàn thích ảnh đẹp, vì gần như đứng đâu cũng có thể tìm được một góc nhìn ra hồ, ra núi, ra mây trời.

Có những khoảnh khắc tôi đứng phía sau nhìn đoàn mà tự nhiên bật cười.

Người thì nghiêm túc tạo dáng như chụp ảnh doanh nhân.
Người thì đứng chưa kịp chỉnh đã bị bạn chụp dìm.
Người thì cứ đòi chụp lại vì “tấm này chưa đúng phong độ”.
Người thì bảo: “Chụp sao cho ốm ốm nha em.”

Tôi nói vui:

“Dạ cảnh Tà Đùng đã đẹp rồi, còn mình đẹp tới đâu thì nhờ người chụp có tâm tới đó nha cả nhà.”

Không khí cứ thế mà vui.

Điều tôi thích nhất ở những điểm như Tà Đùng là nó tạo ra sự ngạc nhiên rất tự nhiên. Khách xuống xe, nhìn thấy cảnh, rồi tự động “ồ” lên. Cái “ồ” đó là thật. Không cần HDV phải nói quá nhiều.

Lên thuyền giữa “Vịnh Hạ Long Tây Nguyên”

Một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất là chương trình đi thuyền tham quan hồ Tà Đùng.

Khi đoàn di chuyển xuống bến tàu, không khí bắt đầu chuyển sang háo hức. Ai cũng muốn lên thuyền, ai cũng muốn ngồi vị trí đẹp để ngắm cảnh, chụp ảnh, quay video.

Thuyền rời bến, mặt nước mở ra trước mắt.

Gió thổi qua, hồ xanh mênh mông, những hòn đảo lớn nhỏ hiện ra giữa không gian núi rừng. Tà Đùng lúc nhìn từ trên cao đã đẹp, nhưng khi đi thuyền giữa lòng hồ lại có một cảm giác khác hẳn. Mình không còn đứng ngoài ngắm nữa, mà như đang đi vào trong bức tranh.

Tôi nói với đoàn:

“Cả nhà mình để ý nha, Tà Đùng không ồn ào. Cái đẹp của nơi này là sự yên bình. Mình đi giữa hồ, nghe tiếng gió, nhìn núi rừng, tự nhiên thấy những chuyện mệt mỏi thường ngày cũng nhỏ lại.”

Có vài anh chị im lặng nhìn cảnh. Có người đưa điện thoại lên quay. Có người ngồi tựa nhẹ, để gió thổi qua mặt. Có những khoảnh khắc như vậy, HDV cũng không cần nói nhiều nữa. Vì thiên nhiên đã tự thuyết minh rất hay rồi.

Bữa trưa trên bè: Ăn giữa hồ, vui giữa núi rừng

Sau khi du ngoạn hồ, đoàn dùng bữa trưa trên bè.

Đây là một trải nghiệm rất đáng nhớ. Ăn giữa không gian hồ nước, xung quanh là núi rừng, gió thổi mát, món ăn mang màu sắc địa phương. Những món như gà nướng, cơm lam, cá chiên… làm bữa ăn có cảm giác rất Tây Nguyên, rất đúng với hành trình.

Đoàn ngồi lại với nhau, vừa ăn vừa kể chuyện. Lúc này khoảng cách giữa mọi người gần hơn rất nhiều so với buổi sáng ngày đầu tiên.

Anh Châu kể chuyện làm cả bàn cười.
Anh Tiên góp thêm mấy câu duyên không chịu được.
Anh Hoa ngồi đâu là chỗ đó rộn ràng.
Anh Lộc vẫn điềm nhưng lâu lâu cười một cái là biết ảnh cũng đang rất vui.
Chị Dương thì nhẹ nhàng chăm mọi người, đúng kiểu người phụ nữ trong đoàn làm không khí dễ chịu hơn.

Tôi ngồi nhìn cảnh đó và thấy, một bữa ăn trong tour không chỉ là ăn. Nó là lúc tập thể kết nối rõ nhất. Người ta mời nhau miếng đồ ăn, rót nhau ly nước, kể nhau nghe vài chuyện đời thường. Những điều nhỏ đó làm chuyến đi có tình.

Nhận phòng Tà Đùng Top View: Cảnh đẹp tới mức chỉ muốn ngồi im

Buổi chiều, đoàn nhận phòng tại khu lưu trú có view nhìn ra hồ Tà Đùng.

Nói thật, có những nơi chỉ cần kéo rèm ra hoặc bước vài bước là đã thấy cảnh đẹp. Tà Đùng Top View thuộc kiểu như vậy. View mở ra trước mắt, hồ nằm phía dưới, núi ôm xung quanh, mây trời rộng thênh thang.

Tôi nghe có anh trong đoàn nói:

“Chỗ này ngồi uống cà phê thôi cũng đủ đã.”

Đúng thật.

Có những chuyến đi, mình không cần phải chạy quá nhiều điểm. Chỉ cần một nơi có view đẹp, một chiếc ghế, một ly cà phê, vài người anh em ngồi cạnh là đã đủ thành kỷ niệm.

Buổi chiều, đoàn tự do check-in. Người chụp ở cầu kính, người chụp với view hồ, người tìm góc hoàng hôn. Không khí vừa vui vừa thư giãn.

Với một đoàn doanh nghiệp, những khoảng tự do như vậy rất cần thiết. Vì sau những ngày làm việc căng, không phải ai cũng muốn chạy lịch trình liên tục. Có người chỉ muốn ngồi yên. Có người muốn chụp ảnh. Có người muốn ngủ một giấc. Có người muốn trò chuyện với anh em.

Một tour hay là tour có nhịp. Không quá dày, không quá loãng. Vừa đủ để đi, vừa đủ để thở.

Đêm BBQ: Khi núi rừng giữ lại tiếng cười của anh em

Tối hôm đó, đoàn tham gia chương trình BBQ trong không gian núi rừng.

Đêm ở Tà Đùng có một cái chất rất riêng. Không khí mát, trời tối nhanh, xung quanh là thiên nhiên. Khi lửa trại được nhóm lên, loa bắt đầu mở nhạc, bàn ăn được dọn ra, anh em tụ lại, tự nhiên mọi khoảng cách biến mất.

Đây là lúc tinh thần Trường Hải Group hiện lên rõ nhất.

Không còn nhiều chức danh. Không còn nhiều vai trò công việc. Ở đó chỉ còn anh em ngồi với nhau, ăn một bữa tối, hát vài câu, cụng ly, kể chuyện, cười lớn, rồi lại chọc nhau.

Tôi nhìn Chủ tịch Pol, anh Lộc, chị Dương, anh Châu, anh Tiên, anh Hoa và các anh chị em trong đoàn, thấy ai cũng đang ở một phiên bản rất đời thường, rất gần gũi.

Có những khoảnh khắc trong công việc, người ta chỉ thấy nhau qua nhiệm vụ.
Nhưng trong những chuyến đi, người ta thấy nhau qua nụ cười.

Đó là giá trị rất đẹp của du lịch doanh nghiệp.

Đêm BBQ hôm ấy không chỉ là một bữa ăn. Nó giống như một buổi gặp mặt gia đình mở rộng. Có người hát. Có người vỗ tay. Có người góp chuyện. Có người chỉ ngồi cười nhưng ánh mắt rất vui.

Tôi cầm micro, nhưng thật ra không cần dẫn quá nhiều. Vì đoàn đã tự có năng lượng. Việc của HDV lúc đó là giữ nhịp, thêm vài câu duyên, tạo mạch chương trình và để cảm xúc của đoàn tự chảy.

Tôi nói:

“Có những chuyến đi, cảnh đẹp là lý do để mình khởi hành. Nhưng con người đi cùng mới là lý do để mình nhớ mãi.”

Câu đó rất hợp với đêm hôm ấy.

Sáng Tà Đùng: Ly cà phê, mặt hồ và cảm giác không muốn về

Sáng ngày cuối, đoàn dùng điểm tâm tại nhà hàng.

Buổi sáng ở Tà Đùng rất đẹp. Không khí trong, trời mát, mặt hồ yên, mọi thứ như chậm hơn bình thường. Có người thức dậy sớm để ngắm cảnh. Có người đi bộ quanh khu lưu trú. Có người chỉ cần ly cà phê, ngồi nhìn ra hồ là thấy chuyến đi đáng giá.

Tôi thích buổi sáng cuối tour vì nó có một cảm xúc rất đặc biệt. Vui nhưng tiếc. Thoải mái nhưng biết sắp phải về. Mọi người bắt đầu nhắc lại những khoảnh khắc hôm trước:

“Hôm qua đi thuyền đẹp ghê.”
“BBQ tối qua vui quá.”
“View ở đây đúng là đáng đi.”
“Lần sau đi đâu nữa ta?”

Những câu hỏi như vậy là dấu hiệu của một chuyến đi thành công.

Vì khi khách hỏi “lần sau đi đâu nữa”, nghĩa là chuyến này đã để lại cảm giác tốt.

Trở về thành phố: Xe lăn bánh, kỷ niệm ở lại

Sau bữa trưa, đoàn khởi hành về lại TP.HCM. Trên đường về, xe dừng chân mua sắm đặc sản, mọi người nghỉ ngơi, trò chuyện, có người ngủ một giấc dài sau hai ngày nhiều hoạt động.

Tôi nhìn từng gương mặt trên xe và thấy trong lòng có chút lặng.

Làm HDV, ngày đầu gặp đoàn, mình thường phải tìm cách làm quen. Ngày cuối chia tay, đôi khi lại thấy như vừa rời một nhóm người thân quen.

Chuyến đi này cũng vậy.

Ban đầu chỉ là một nhiệm vụ dẫn đoàn.
Rồi thành một hành trình có tiếng cười.
Rồi thành một kỷ niệm.

Tôi nhớ điểm rước ở chung cư Ngô Tất Tố.
Nhớ buổi sáng cả đoàn lên xe.
Nhớ Chủ tịch Pol với phong thái rất riêng.
Nhớ anh Lộc chỉn chu, quan sát và giữ nhịp vận hành.
Nhớ chị Dương nhẹ nhàng.
Nhớ anh Châu, anh Tiên, anh Hoa với những câu chuyện làm chuyến đi vui hơn.
Nhớ những anh chị em khác đã góp vào hành trình một phần năng lượng rất đẹp.

Tôi nhớ Gia Nghĩa.
Nhớ Chùa Pháp Hoa.
Nhớ Tà Đùng xanh mênh mông.
Nhớ chuyến thuyền giữa lòng hồ.
Nhớ bữa cơm trên bè.
Nhớ đêm BBQ giữa núi rừng.
Nhớ buổi sáng uống cà phê nhìn ra hồ.

Và nhớ nhất là cảm giác: mình không chỉ dẫn một đoàn đi du lịch, mà được đi cùng một tập thể có tình.

Kết lại: Có những chuyến đi khiến người làm nghề thấy biết ơn

Chuyến Gia Nghĩa – Tà Đùng cùng nhóm anh em Trường Hải Group với tôi là một chuyến đi đáng nhớ.

Không phải vì mọi thứ hoàn hảo tuyệt đối. Làm tour thì làm sao tránh được vài điều nhỏ phát sinh, vài lúc chờ nhau, vài đoạn đường dài, vài khoảnh khắc mệt. Nhưng chính những điều đó làm chuyến đi thật hơn.

Một hành trình đẹp không chỉ là lịch trình đẹp.
Một đoàn đáng nhớ không chỉ là đoàn đúng giờ.
Một chuyến đi có cảm xúc không chỉ vì điểm đến nổi tiếng.

Mà vì trên hành trình đó, mình gặp được những con người dễ thương.

Tà Đùng có hồ xanh, có đảo nhỏ, có núi rừng, có mây trời.
Gia Nghĩa có phố núi, có chùa đẹp, có không khí trong lành.
Nhưng điều làm tôi nhớ nhất vẫn là anh em trong đoàn.

Làm nghề hướng dẫn viên, nhiều khi mệt thật. Đi sớm, về khuya, lo đủ thứ, nói nhiều, chạy nhiều, xử lý nhiều. Nhưng rồi chỉ cần gặp một đoàn dễ thương, nghe một câu “chuyến này vui quá em”, hoặc thấy khách cười thật lòng, tự nhiên mọi mệt mỏi cũng nhẹ đi.

Hôm đó, tôi đã có một chuyến đi như vậy.

Một chuyến đi mà càng nhớ càng thấy thương.

Thông tin người viết

Người viết: Văn Trần
Vai trò trong hành trình: Hướng dẫn viên du lịch đồng hành cùng đoàn
Chuyên mục: Nhật ký HDV / Chuyện nghề du lịch
Hành trình: Gia Nghĩa – Tà Đùng 3 ngày 2 đêm cùng nhóm anh em Trường Hải Group
Ghi chú: Bài viết được ghi lại từ trải nghiệm thực tế trong chuyến dẫn đoàn, như một cách lưu giữ cảm xúc nghề nghiệp và những kỷ niệm đẹp với khách hàng.