Chuyến xe số 5 và hành trình LaGi – Tà Cú: Một lần làm HDV mà đến giờ tôi vẫn nhớ như in

Có những chuyến đi mình nhận lịch trình, lên xe, dẫn đoàn, kết thúc chương trình rồi trở về.

Nhưng cũng có những chuyến đi lạ lắm. Ban đầu hơi lúng túng, hơi lo, hơi không biết bắt nhịp thế nào. Vậy mà càng đi, càng thấy thương đoàn. Càng trò chuyện, càng thấy quý người. Và đến khi về rồi, ngồi nhớ lại, mình vẫn còn nghe đâu đó tiếng cười trên xe, tiếng cụng ly, tiếng anh em gọi nhau, tiếng ai đó hát sau một đêm dài chưa muốn ngủ.

Chuyến LaGi – Tà Cú 2 ngày 1 đêm hôm ấy là một chuyến như vậy.

Ngày đó, tôi được nhận cộng tác với một công ty đối tác và nhận nhiệm vụ dẫn một đoàn doanh nghiệp ở khu vực Bến Lức đi tham quan, nghỉ dưỡng. Danh tính công ty thì xin phép giữ bí mật, vì có những chuyến đi mình chỉ nên kể lại bằng cảm xúc, không nhất thiết phải gọi tên thương hiệu.

Đoàn hôm ấy có 5 xe. Bốn xe xuất phát từ TP.HCM, còn tôi phụ trách xe số 5, xuất phát từ Bến Lức. Xe của tôi có khoảng 40 người, gồm cả người lớn và trẻ em.

Tôi bước lên xe với tâm thế của một hướng dẫn viên: chuẩn bị lịch trình, chuẩn bị câu chào, chuẩn bị tinh thần hoạt náo. Nhưng thú thật, ngay từ đầu tôi cũng hơi lóng ngóng. Vì hôm đó trên xe không có trưởng đoàn rõ ràng, mà đoàn đông thì nếu không có một người đầu mối, việc điểm danh và cập nhật số lượng sẽ rất dễ rối.

Đó cũng là lúc tôi nhìn thấy một anh ngồi ở khoảng giữa xe. Nhìn anh rất điềm, rất có uy, lại có vẻ được mọi người trong đoàn tin tưởng. Trong đầu tôi lóe lên một suy nghĩ:

“À, nên nhờ anh này.”

Anh tên là anh Phú.

Và đúng là một quyết định sáng suốt.

Tôi nhờ anh Phú hỗ trợ nắm danh sách, cập nhật ai đi, ai không đi, ai đang trên xe, ai chưa có mặt. Từ lúc có anh Phú hỗ trợ, mọi chuyện ổn hẳn. Đoàn đông mà có một người anh em đứng ra kết nối, tự nhiên mọi thứ nhẹ hơn rất nhiều.

Làm nghề HDV mới thấy, đôi khi người cứu mình không phải một kế hoạch quá hoàn hảo, mà là một người khách dễ thương xuất hiện đúng lúc.

Câu chuyện người đến trễ và tràng pháo tay cả xe

Tưởng rằng đã chốt xong số lượng và có thể di chuyển, ai ngờ trong đoàn vẫn còn thiếu một chị.

Cả xe bắt đầu rộn ràng.

Vì ai cũng biết chị này là một nhân vật rất đặc biệt: người chuyên nhậu đêm, con cú đêm chính hiệu của công ty. Tên thì thôi, chuyện vui mình kể, chuyện mắc cỡ mình xin phép giấu tên để giữ hình tượng cho nhân vật.

Đoàn đủ gần hết, chỉ thiếu chị.

6h00 rồi.

6h15 rồi.

Rồi 6h30.

Mãi khoảng 6h30 đến 6h45, chị mới xuất hiện.

Nhưng điều dễ thương là không ai khó chịu. Khi chị vừa bước lên xe, cả xe đồng loạt vỗ tay thật lớn. Một tràng pháo tay rất vui, rất trêu, rất thương. Kiểu như cả đoàn muốn nói: “Cuối cùng nhân vật chính cũng xuất hiện.”

Tôi đứng phía trước, vừa cười vừa nói:

“Dạ, cảm ơn chị đã giúp xe mình có màn khởi động tinh thần rất đặc biệt. Bây giờ đủ quân số rồi, mình chính thức xuất phát nha cả nhà.”

Cả xe cười ồ lên.

Vậy đó, một chuyến đi đôi khi bắt đầu không hoàn hảo. Nhưng nếu mọi người đủ vui, đủ thương nhau, thì cái không hoàn hảo đó lại trở thành kỷ niệm.

Chuyến xe số 5: Vừa đi, vừa kể chuyện, vừa uống, vừa thương nhau

Xe bắt đầu lăn bánh.

Không khí trên xe số 5 hôm đó rất đặc biệt. Không phải kiểu đoàn quá nghiêm túc. Cũng không phải kiểu đoàn quá ồn ào mất kiểm soát. Mà là một kiểu vui rất đời, rất tình cảm.

Trên xe có nhiều nhân vật mà đến giờ tôi vẫn nhớ.

anh Út Toàn – người tôi hay gọi vui là “thần men hộ thể”. Tửu lượng của anh phải nói là như tủ lạnh: chứa được nhiều, giữ được lâu, mà vẫn tỉnh táo một cách đáng nể.

Có cặp “song ca sĩ” của xe là Trường ĐạtHoàng Nguyên. Chỉ cần có nhạc là hai anh có thể biến xe thành sân khấu lưu động. Hát chưa chắc lúc nào cũng đúng tông, nhưng cảm xúc thì luôn đầy đủ.

anh Điệp, anh Lợi – trong đó anh Lợi được anh em gọi vui là “thần bài” của công ty. Nghe cái biệt danh thôi đã thấy trên xe kiểu gì cũng có chuyện để cười.

anh Tùng, anh Tân, những người góp vui bằng những câu chuyện hài dí dỏm. Có những câu chuyện không cần quá cầu kỳ, chỉ cần kể đúng lúc là cả xe cười nghiêng ngả.

Và còn rất nhiều anh chị khác. Người đi cùng gia đình, người dẫn theo con nhỏ, người đi với nhóm bạn thân trong công ty, người lên xe để nghỉ ngơi, người lên xe là bắt đầu mở lòng.

Trên cung đường dài, mọi người vừa đi, vừa tâm sự, vừa chia sẻ chuyện cuộc sống, công việc, gia đình, tình cảm anh em. Có chút rượu, có tiếng cười, có mấy câu chuyện đời thường mà nếu không đi cùng nhau, chắc chẳng bao giờ có dịp nghe.

Tôi rất thích những chuyến xe như vậy.

Vì lúc đó, HDV không chỉ là người cầm micro. HDV còn là người được ngồi giữa những câu chuyện thật, được chứng kiến cách người ta thương nhau, trêu nhau, nhắc nhau, đỡ lời cho nhau.

Bữa sáng tại Ngọc Phát: Một điểm dừng chân bình dân và rất thật

Khoảng buổi sáng, đoàn dừng ăn sáng tại Nhà hàng Ngọc Phát khu vực Long Khánh.

Địa điểm này có khá nhiều món: cơm sườn, hủ tíu, bánh canh, miến gà… Với đoàn đông, ưu điểm là món ăn đa dạng, dễ chọn, không bị bó vào một món duy nhất. Người thích ăn cơm có cơm. Người thích nước có hủ tíu, bánh canh, miến. Gia đình có trẻ nhỏ cũng dễ xoay sở hơn.

Nhưng nếu đánh giá thật lòng theo trải nghiệm cá nhân, tôi chấm điểm khoảng 6/10.

Không gian khá bình dân. Phong cách phục vụ ở mức ổn. Về vệ sinh thì nằm ở mức trung bình khá, chưa phải kiểu điểm dừng quá chỉn chu hay cao cấp. Với những đoàn dễ tính, thích nhanh gọn thì vẫn phù hợp. Nhưng nếu là đoàn yêu cầu cao về không gian, vệ sinh và trải nghiệm tổng thể, có lẽ cần cân nhắc thêm.

Sau bữa sáng, khung cảnh rất đời hiện ra.

Có vài anh bước ra ngoài kéo một hơi thuốc cho tỉnh người.
Có anh đứng ưởn ẹo vận động cơ thể sau mấy tiếng ngồi xe.
Có gia đình lo cho con ăn, dỗ con uống nước, lau mặt cho con.
Có người hỏi mua thêm dụng cụ, đồ dùng linh tinh để mấy anh tiếp tục “kéo dì dách” trên xe.

Những khoảnh khắc nhỏ như vậy làm tôi thấy tour đoàn doanh nghiệp luôn có một cái vui rất riêng. Nó không chỉ là lịch trình điểm A, điểm B. Nó là đời sống thật của một tập thể đang cùng nhau đi chơi.

Từ Ngọc Phát đến Núi Tà Cú: 100km và câu chuyện chọn đi cáp treo

Sau bữa sáng, đoàn tiếp tục di chuyển đến Núi Tà Cú.

Từ nhà hàng đến Tà Cú còn khoảng 100km. Đây là đoạn đường đủ dài để cả xe tiếp tục trò chuyện, nghỉ ngơi và thống nhất phương án tham quan.

Điểm quan trọng nhất là câu chuyện cáp treo Tà Cú.

Chi phí cáp treo là tự túc, khoảng hơn 200.000 đồng một khách tùy thời điểm. Với nhiều người, đây là khoản phát sinh cần cân nhắc. Nhưng đổi lại, trải nghiệm cáp treo lên núi rất đáng nhớ: được ngắm rừng xanh từ trên cao, cảm nhận không khí mát hơn khi lên núi, và tiết kiệm sức so với việc leo bộ.

Tôi hỏi cả xe:

“Cả nhà mình ai đăng ký đi cáp treo thì báo giúp em nha. Mình đi cáp thì sẽ lên được khu chùa, chiêm bái tượng Phật nằm và tham quan trên núi. Còn ai không đi thì mình có thể ở lại khu vực chân núi nghỉ ngơi, chụp hình, uống nước, sau đó mình thống nhất giờ ăn trưa.”

Cuối cùng, khoảng nửa xe chọn đi cáp treo, nửa xe ở lại bên dưới.

Cả đoàn thống nhất 13h00 dùng cơm trưa.

Với tour đông, việc thống nhất thời gian rất quan trọng. Không cần ai cũng chọn cùng một hoạt động, nhưng phải rõ giờ tập trung, rõ điểm hẹn, rõ người phụ trách, rõ ai ở trên núi, ai ở dưới chân núi. Như vậy đoàn mới không rối.

Núi Tà Cú: Một điểm đến vừa linh thiêng, vừa hùng vĩ

Núi Tà Cú là một trong những điểm tham quan nổi bật của khu vực Bình Thuận. Nơi đây có cảnh quan thiên nhiên hùng vĩ, rừng cây xanh mát và quần thể chùa linh thiêng nằm trên núi.

Điểm đặc biệt nhất ở Tà Cú là Chùa Linh Sơn Trường Thọtượng Phật Thích Ca nhập Niết Bàn. Tượng Phật nằm trên núi là một trong những biểu tượng tâm linh nổi tiếng của Tà Cú, gây ấn tượng bởi kích thước lớn và không gian thanh tịnh xung quanh.

Đi Tà Cú, du khách có hai kiểu trải nghiệm.

Một là đi cáp treo lên núi. Cách này nhẹ nhàng, phù hợp với đoàn đông, gia đình có trẻ em hoặc người lớn tuổi. Ngồi trên cáp treo, nhìn xuống màu xanh của rừng núi, tự nhiên lòng mình cũng dịu lại.

Hai là tham quan khu vực chân núi, chụp hình, nghỉ ngơi, dùng nước, tận hưởng không khí khu du lịch. Cách này phù hợp với những ai không muốn đi xa hoặc không muốn phát sinh thêm chi phí.

Với một người làm HDV, tôi thấy Tà Cú không chỉ là điểm tham quan. Nó còn là nơi để mình nhắc đoàn chậm lại một chút. Sau đoạn đường dài, sau tiếng cười trên xe, sau những câu chuyện rộn ràng, khi bước vào không gian chùa, con người tự nhiên trầm hơn, nhẹ hơn.

Có những điểm đến làm mình vui.
Có những điểm đến làm mình lặng lại.
Tà Cú có cả hai.

Vừa đặt lưng nghỉ, anh Út gọi: “Em ơi, anh mất vé rồi”

Sau khi hướng dẫn nhóm đi cáp treo lên núi, tôi ở lại hỗ trợ những cô chú, anh chị ở khu vực chân núi và chỉ mọi người về nhà hàng dùng cơm trưa. Nhà hàng đoàn dùng bữa là khu nhà hàng tại Tà Cú, chất lượng khá ổn. Không gian rộng, phù hợp đoàn đông, đồ ăn ở mức tốt hơn so với điểm ăn sáng.

Sau khi mọi thứ tạm ổn, tôi tìm một chỗ ngồi nghỉ một chút.

Nghề HDV là vậy. Có những lúc đứng nói liên tục, chạy lên chạy xuống, kiểm tra đoàn, nhắc giờ, lo vé, lo ăn, lo khách, lo người lớn, lo trẻ em. Nên chỉ cần có vài phút ngồi xuống thôi cũng thấy quý như vàng.

Nhưng tôi mới vừa đặt người xuống thì điện thoại reo.

Là anh Út Toàn.

“Em ơi, anh mất vé rồi.”

Tôi nghe xong trong bụng nghĩ: “Trời ơi anh ơi…”

Nhưng cái suy nghĩ đó chỉ thoáng qua. Làm nghề này, mình phải tập phản xạ tích cực. Khách mất vé thì xử lý. Khách cần hỗ trợ thì mình có mặt. Than trong lòng một giây thôi, còn lại phải đứng lên.

Tôi nói:

“Dạ anh ở yên đó, em lên liền.”

Vậy là tôi có mặt ngay lúc đó để hỗ trợ anh. Rồi cuối cùng, nhờ cái việc anh mất vé, tôi lại có cơ hội cùng anh đi cáp treo lên núi.

Nghĩ lại cũng buồn cười.

Ban đầu tôi tính ở dưới nghỉ. Ai ngờ anh Út mất vé, thế là hai anh em lại cùng nhau có một hành trình riêng lên Tà Cú.

Có khi trong nghề, những chuyện phát sinh lại mở ra những kỷ niệm đẹp nhất.

Hai anh em lên núi: Từ phát sinh thành một cái duyên

Tôi và anh Út cùng lên cáp treo.

Lúc đó, mọi sự mệt mỏi tự nhiên vơi đi. Cáp treo đưa mình lên cao, rừng cây bên dưới xanh ngắt, gió thổi mát hơn. Tôi nhìn anh, anh nhìn cảnh, rồi hai anh em cười với nhau.

Lên tới trên núi, chúng tôi cùng nhau tham quan chùa, đi qua những bậc thang, chiêm bái không gian linh thiêng và tượng Phật Thích Ca nhập Niết Bàn.

Thật lòng mà nói, nếu đi một mình, có thể tôi sẽ thấy mệt. Nhưng tự dưng có đồng đội đi cùng, cái mệt biến mất lúc nào không hay.

Hai anh em vừa đi, vừa nói chuyện, vừa chụp hình. Lên đến trên lại gặp thêm những người trong đoàn. Cảm giác lúc đó rất vui. Một kiểu vui không ồn ào như trên xe, mà là vui vì thấy mình có duyên đi cùng nhau đến một nơi đẹp.

Tôi nhớ mình đã chụp hình cùng anh Út và một vài người bạn trong đoàn.

Ngay lúc này, khi ngồi viết lại, tôi vẫn thấy biết ơn. Biết ơn cuộc đời, biết ơn cái nghề, biết ơn những cuộc gặp tưởng như tình cờ nhưng lại để lại trong lòng mình rất lâu.

Có khi một chiếc vé bị mất cũng là cái cớ để hai người xa lạ trở nên khắng khít hơn.

13h00 ăn trưa, 14h30 nhận phòng: Tưởng đoàn sẽ nghỉ, ai ngờ…

Khoảng 13h00, cả đoàn dùng cơm trưa.

Sau buổi sáng di chuyển dài và tham quan Tà Cú, bữa trưa trở thành lúc mọi người nạp lại năng lượng. Không khí bàn ăn lúc này đã thân hơn rất nhiều. Người hỏi chuyện người, người rót nước, người mời món, người nhắc nhau ăn nhiều vô.

Đến khoảng 14h30, đoàn di chuyển nhận phòng.

Tôi cứ đinh ninh rằng sau khi nhận phòng, chắc mọi người sẽ mệt và nghỉ ngơi. Vì sáng dậy sớm, đi đường dài, tham quan, ăn trưa, nhận phòng… người bình thường cũng muốn nằm một chút.

Tôi cũng nghĩ: “Chắc mình tranh thủ thay đồ, xuống biển một chút rồi nghỉ.”

Ai ngờ đâu.

Tôi vừa thay đồ xuống biển thì đã thấy mấy anh chị ngồi sẵn, trước mặt là những lon bia Sài Gòn xanh đang được “khui nhịp nhàng”.

Vừa thấy tôi, mấy anh gọi:

“Vô đây em!”

Thế là tôi cũng tham gia.

Nói gì thì nói, đoàn này uống dữ thiệt.

Từ khoảng 15h chiều, mọi người ngồi lai rai đến tận 18h, giờ ăn tối. Tôi nghĩ ăn tối xong chắc nghỉ. Nhưng không, ăn tối xong lại tiếp tục.

Uống, hát, kể chuyện, cười, rồi lại uống.

Tôi thì khoảng 22h là bắt đầu đuối. Cơ thể báo tín hiệu: “HDV ơi, em đã hoàn thành nhiệm vụ ngày hôm nay rồi, cho em nghỉ.”

Vậy là tôi xin phép rút lui.

Sáng hôm sau dậy ăn buffet, nghe mấy anh kể nhậu tới 3h sáng.

Tôi nhìn mấy anh 6h sáng vẫn có mặt ăn sáng, vẫn cười, vẫn tỉnh, vẫn nói chuyện rôm rả mà chỉ biết thốt lên trong lòng:

“Sư phụ.”

Đúng là có những tửu lượng mình chỉ nên kính nể, không nên cố bắt chước.

Buffet sáng và những gương mặt không biết mệt

Sáng hôm sau, đoàn dùng buffet tại resort.

Điều làm tôi bất ngờ là dù đêm hôm trước nhiều anh chị thức rất khuya, sáng ra mọi người vẫn có mặt, vẫn cười, vẫn kể lại chuyện tối qua như chưa hề có cuộc vui kéo dài đến 3h sáng.

Có người vừa ăn vừa nói:

“Tối qua vui quá.”

Có người cười:

“Anh Út hôm qua vẫn còn tỉnh nha.”

Có người nhắc lại chuyện ai hát, ai cụng ly, ai ngủ trước, ai còn ngồi tới cuối.

Tôi ngồi nghe mà thấy thương đoàn lạ.

Một tập thể đi với nhau, vui với nhau, chia sẻ với nhau, đôi khi chỉ cần vậy thôi là đủ để chuyến đi có hồn.

Điều tôi học được từ chuyến xe số 5

Sau chuyến đi đó, tôi rút ra nhiều điều.

Điều đầu tiên là: HDV không cần lúc nào cũng phải hoàn hảo ngay từ đầu. Có lúc mình cũng lúng túng. Có lúc mình cũng chưa biết bắt đoàn thế nào. Quan trọng là mình phải nhanh nhạy, biết tìm người hỗ trợ, biết quan sát ai có uy tín trong đoàn, ai có thể làm cầu nối.

Nếu hôm đó không có anh Phú hỗ trợ, chắc phần điểm danh ban đầu sẽ vất vả hơn rất nhiều.

Điều thứ hai là: mỗi đoàn đều có một “linh hồn” riêng. Xe số 5 hôm đó có linh hồn của sự vui vẻ, hào sảng, tình cảm và rất đời. Họ không màu mè, không kiểu cách, nhưng chơi hết mình và sống rất thật.

Điều thứ ba là: phát sinh không hẳn là điều xấu. Anh Út mất vé làm tôi phải chạy lên hỗ trợ, nhưng cũng nhờ vậy mà hai anh em có một kỷ niệm riêng trên cáp treo Tà Cú. Nếu không có chuyện đó, có lẽ tôi đã không có những tấm hình, những câu chuyện và cảm xúc đẹp như vậy.

Điều thứ tư là: làm du lịch là làm với con người. Lịch trình quan trọng, dịch vụ quan trọng, điểm tham quan quan trọng. Nhưng thứ khiến mình nhớ lâu nhất vẫn là con người. Là anh Phú hỗ trợ điểm danh. Là chị đến trễ được cả xe vỗ tay. Là anh Út Toàn thần men hộ thể. Là Trường Đạt, Hoàng Nguyên hát trên xe. Là anh Lợi thần bài. Là anh Tùng, anh Tân với những câu chuyện hài. Là những gia đình chăm con ở điểm ăn sáng. Là những người anh em ngồi bên biển từ chiều đến tối, rồi kéo dài cuộc vui đến tận khuya.

Kết lại: Có những chuyến đi là cái duyên

Chuyến LaGi – Tà Cú 2 ngày 1 đêm hôm đó với tôi không chỉ là một lịch trình.

Đó là một cái duyên.

Duyên được cộng tác với một đơn vị đối tác.
Duyên được nhận xe số 5.
Duyên được gặp anh Phú đúng lúc mình cần một người hỗ trợ.
Duyên được chờ một chị đến trễ để cả xe có một trận cười.
Duyên được đi cùng những con người rất vui, rất tình cảm.
Duyên được lên Tà Cú cùng anh Út vì một chiếc vé bị mất.
Duyên được ngồi giữa biển chiều, nghe anh em kể chuyện đời, uống với nhau vài lon bia và thấy khoảng cách giữa HDV với khách tự nhiên gần lại.

Có những chuyến đi kết thúc bằng câu chào tạm biệt.

Nhưng cũng có những chuyến đi kết thúc rồi mà tình cảm vẫn còn ở lại.

Với tôi, xe số 5 hôm đó là một chuyến xe như vậy.

Một chuyến xe có chút lúng túng ban đầu, có chút phát sinh giữa đường, có tiếng cười, có bia, có rượu, có cáp treo, có chùa núi, có bữa cơm trưa, có biển chiều, có cuộc nhậu tới khuya, có buffet sáng và có những con người mà đến giờ tôi vẫn còn nhớ.

Làm HDV, đôi khi mình nghĩ mình là người dẫn đoàn đi chơi.

Nhưng thật ra, có những đoàn lại dẫn mình đi qua một kỷ niệm rất đẹp.

Thông tin người viết

Người viết: Văn Trần
Vai trò trong hành trình: Hướng dẫn viên du lịch phụ trách xe số 5
Chuyên mục: Nhật ký HDV / Chuyện nghề du lịch
Hành trình: LaGi – Tà Cú 2 ngày 1 đêm cùng một đoàn doanh nghiệp
Ghi chú: Bài viết được ghi lại từ trải nghiệm thực tế trong một chuyến cộng tác dẫn đoàn. Một số thông tin thương hiệu và nhân vật được giữ kín để tôn trọng quyền riêng tư của đoàn.