Có những chuyến đi kết thúc khi xe về lại điểm đón.
Nhưng cũng có những chuyến đi, dù đã khép lại từ lâu, mỗi lần ngồi nhớ lại vẫn thấy trong lòng mình còn nguyên tiếng cười, tiếng sóng biển, tiếng vỗ tay trong đêm Gala và cả những câu hát ngọt ngào sau một buổi karaoke đầy cảm xúc.
Với tôi, chuyến đi Vũng Tàu 2 ngày 1 đêm cùng một đoàn doanh nghiệp là một hành trình như vậy.
Hôm đó, tôi đồng hành cùng đoàn trong vai trò MC – hướng dẫn viên du lịch. Một hành trình ngắn nhưng đủ đầy: có biển, có team building, có Gala Dinner, có những phần quà ý nghĩa, có những gương mặt đẹp trong trang phục trang trọng, có tiếng hát karaoke lúc về khuya, có buổi buffet sáng đầy tiếng cười và có cả một cảm giác rất khó gọi tên khi chia tay đoàn.
Đến bây giờ, khi ngồi viết lại những dòng này, tôi vẫn còn rất nhớ họ.
Ngày khởi hành: Khi một đoàn doanh nghiệp bắt đầu bằng năng lượng rất đẹp
Buổi sáng hôm đó, đoàn tập trung tại điểm hẹn để bắt đầu hành trình đi Vũng Tàu. Không khí từ sớm đã rất vui. Người kéo vali, người cầm balo, người chuẩn bị nón, người kiểm tra lại đồ dùng cá nhân. Chuyến đi công ty lúc nào cũng có một cảm giác rất riêng: vừa giống đi chơi, vừa giống một dịp để mọi người được rời khỏi bàn làm việc, rời khỏi những con số, email, kế hoạch, deadline để sống chậm lại bên nhau một chút.
Trưởng đoàn hôm ấy là anh Võ Thanh Tú. Anh Tú là kiểu trưởng đoàn rất dễ làm việc: rõ ràng, gọn gàng, có trách nhiệm và luôn để ý tổng thể. Trong một chuyến đi tập thể, người trưởng đoàn quan trọng lắm. Vì chỉ cần trưởng đoàn phối hợp tốt, mọi thứ từ giờ giấc, ăn uống, nhận phòng, tham quan đến Gala đều nhẹ hơn rất nhiều.
Bên cạnh đó là chị Bảo Duyên, người trợ lý rất đặc biệt của đoàn. Nếu anh Tú giữ nhịp chung, thì chị Duyên chính là người bỏ rất nhiều chất xám cho phần nội dung, đặc biệt là các trò chơi team building. Chị không chỉ đi theo để hỗ trợ, mà thật sự góp công tạo nên linh hồn cho chương trình.
Trong đoàn còn có rất nhiều nhân vật mà tôi nhớ rõ: bé Hạnh, anh Tuấn, anh Phong, Tâm, Thảo Hiền, Mỹ Linh, Quỳnh Anh, Uyên Phương, Thúy Xương, Thùy Dung, Ngọc Bích, Quốc Thịnh, Công Danh, Anh Tú, Hữu Nghĩa.
Mỗi người một tính cách. Mỗi người một màu sắc. Và khi tất cả ngồi chung trên một chuyến xe, cùng hướng về biển, cái không khí ấy tự nhiên trở nên rất sống động.
Team building: Khi một trò chơi nhỏ tạo ra rất nhiều tiếng cười
Buổi chiều là phần mà tôi nhớ nhất: team building trên biển.
Một chương trình team building hay không chỉ nằm ở loa lớn, nhạc sôi động hay MC nói nhiều. Cái quan trọng là trò chơi phải tạo được sự kết nối. Và trong chương trình này, chị Bảo Duyên thật sự đã bỏ rất nhiều chất xám vào phần trò chơi.
Một trong những thử thách thú vị là thiết kế một chiếc xe hơi bằng giấy.
Nghe thì đơn giản, nhưng khi bắt tay vào làm mới thấy vui. Mỗi đội phải cùng nhau bàn bạc, phân công, cắt, gấp, dựng hình, trang trí và thuyết trình. Có đội làm xe rất sáng tạo. Có đội làm xe nhìn hơi “trừu tượng”, nhưng tinh thần thì khỏi chê. Có đội chăm chút từng chi tiết như đang ra mắt mẫu xe tương lai. Có đội thì vừa làm vừa cười, vì chiếc xe càng làm càng giống… một phương tiện chưa từng xuất hiện trên Trái Đất.
Tôi cầm micro nói vui:
“Xe này có thể chưa chạy được ngoài đường, nhưng chạy bằng tinh thần đoàn kết thì quá ổn áp.”
Cả bãi biển bật cười.
Sau đó là trò chơi “Ai cao hơn?” và “Ai dài nhất?”.
Đoàn được chia thành hai đội. Với thử thách “ai cao hơn”, các thành viên phải tìm cách tạo thành đội hình cao nhất có thể. Người đứng, người kê tay, người hỗ trợ, người tính toán. Có lúc cả đội loay hoay như đang xây một công trình không bản vẽ, nhưng càng rối lại càng vui.
Đến thử thách “ai dài nhất”, không khí còn bùng nổ hơn. Các đội phải kết nối người với người, hoặc tận dụng những vật dụng hợp lệ để tạo thành một đường dài nhất có thể. Người nằm xuống, người duỗi tay, người nối nón, khăn, dép, áo khoác, dây đeo… miễn sao kéo dài đội hình trong tiếng hò reo của cả đoàn.
Tôi vừa dẫn vừa cười:
“Đi biển hôm nay không chỉ để ngắm sóng, mà còn để chứng minh một điều: khi đoàn kết, con người có thể cao hơn, dài hơn và vui hơn bình thường rất nhiều.”
Không khí lúc đó thật sự sôi động. Ai cũng chơi hết mình. Không ai giữ hình tượng quá lâu, vì chỉ sau vài phút, cát biển, tiếng cười và tinh thần đồng đội đã kéo mọi người lại gần nhau.
Điều đặc biệt là đến cuối chương trình, gần như không phân được thắng thua rõ ràng. Vì đội nào cũng chơi quá nhiệt, quá vui, quá dễ thương.
Tôi nói:
“Có những cuộc chơi không cần phân định thắng thua. Vì nếu sau trò chơi, mình cười nhiều hơn, thương nhau hơn, hiểu nhau hơn, thì cả đoàn đã thắng rồi.”
Và tôi thấy nhiều người gật đầu.
Gala Dinner: Đêm của ánh đèn, trang phục đẹp và những lời chúc chân thành
Tối hôm đó, cả đoàn gặp lại nhau trong không khí Gala Dinner.
Tôi nhớ rất rõ: ai cũng mặc đẹp. Không còn là hình ảnh buổi chiều lăn xả trên biển, cười nghiêng ngả trong team building. Buổi tối, mọi người xuất hiện với trang phục trang trọng, lịch sự, chỉn chu và rạng rỡ.
Có những người ban ngày rất năng động, tối lại trở nên thanh lịch.
Có những người bình thường ít nói, nhưng khi bước vào không gian Gala lại cười rất tươi.
Có những chị em mặc đẹp đến mức chỉ cần đứng dưới ánh đèn là cả không gian như sáng hơn.
Tôi đứng trên sân khấu, nhìn xuống và thấy một tập thể rất đẹp.
Không chỉ đẹp vì trang phục. Mà đẹp vì sự gắn kết.
Đêm Gala có những phần quà ý nghĩa, có kỷ niệm chương của chương trình, có những lời chúc chân thành được chuẩn bị kỹ. Với vai trò MC, tôi luôn tin rằng quà tặng không chỉ là vật chất. Một phần quà được trao đúng cách, kèm một lời chúc thật lòng, sẽ trở thành một kỷ niệm.
Tôi chuẩn bị cho đoàn những câu chúc không quá hoa mỹ, nhưng chân thành:
“Chúc anh chị luôn giữ được năng lượng tích cực như hôm nay – làm hết mình, chơi hết mình và thương nhau thật lòng.”
“Chúc tập thể mình không chỉ vững vàng trên hành trình công việc, mà còn luôn có những chuyến đi để mọi người được kết nối và nhìn thấy nhau ở một phiên bản vui vẻ nhất.”
“Chúc mỗi thành viên sau đêm nay mang về không chỉ là một món quà, mà là một ký ức đẹp về tập thể mình.”
Tôi nhớ khoảnh khắc mọi người vỗ tay, nhớ ánh mắt xúc động của vài anh chị, nhớ nụ cười của chị Bảo Duyên, nhớ tinh thần rất đẹp của anh Võ Thanh Tú khi đồng hành cùng tập thể.
Có những đêm Gala chỉ ồn ào.
Nhưng cũng có những đêm Gala vừa sôi động, vừa tình cảm.
Đêm đó là kiểu thứ hai.
Sau Gala: Karaoke và những lời ca say mềm
Khi Gala khép lại, tưởng như chương trình đã kết thúc. Nhưng không. Đêm vui vẫn chưa dừng ở đó.
Anh em lại rủ nhau đi karaoke.
Tôi vẫn nhớ cái không khí ấy. Sau một ngày dài từ di chuyển, tham quan, team building đến Gala, ai cũng đã thấm mệt. Một vài người cũng đã “say mềm” theo đúng nghĩa của những cuộc vui công ty. Nhưng lạ lắm, lời ca lúc đó lại ngọt vô cùng.
Có người hát đúng nhạc.
Có người hát lệch tông nhưng đầy cảm xúc.
Có người không hát nhiều, chỉ ngồi vỗ tay.
Có người cầm micro là quên luôn mệt.
Có người bình thường nghiêm túc, lên karaoke lại hóa ca sĩ phòng trà.
Tôi ngồi đó và thấy một điều rất thật: khi con người thoải mái, họ dễ thương hơn rất nhiều.
Những bài hát vang lên không cần hoàn hảo. Nhưng nó có cảm xúc. Nó có sự thân tình. Nó có cái chất “anh em mình hôm nay vui quá thì hát thêm bài nữa”.
Và đôi khi, chính những khoảnh khắc sau chương trình như vậy mới là thứ làm người ta nhớ lâu nhất.
Buổi sáng hôm sau: Buffet, tiếng cười và những câu chuyện còn dư âm
Sáng hôm sau, cả đoàn gặp nhau trong bữa buffet tại khách sạn.
Đó là một buổi sáng rất dễ thương.
Ai cũng cười. Ai cũng nhắc lại chuyện tối qua. Người thì trêu nhau chuyện hát karaoke. Người thì nhắc lại khoảnh khắc team building. Người thì hỏi nhau có mệt không. Người thì vẫn còn dư âm Gala trong ánh mắt.
Có người nói:
“Hôm qua vui quá trời.”
Có người cười:
“Không ngờ mình chơi sung vậy luôn.”
Có người nhắc:
“Bài karaoke tối qua đỉnh nha.”
Với MC – HDV, cảm giác hạnh phúc nhất là sáng hôm sau nhìn đoàn vẫn còn vui. Vì điều đó nghĩa là chương trình hôm qua đã chạm được vào cảm xúc của họ.
Sau bữa sáng, đoàn tiếp tục lịch trình, trả phòng, check-in, ăn trưa, ghé các điểm trên đường rồi di chuyển về lại Sài Gòn.
Xe lăn bánh về, không khí có chút nhẹ lại. Chuyến đi nào cũng vậy, lúc khởi hành thì háo hức, lúc trở về thì luôn có một chút tiếc.
Tôi nhìn từng gương mặt trên xe và thấy lòng mình cũng chùng xuống.
Điều tôi nhớ nhất sau chuyến đi
Đến giờ ngồi lại, tôi vẫn còn rất nhớ đoàn hôm đó.
Tôi nhớ anh Võ Thanh Tú – người trưởng đoàn giữ nhịp cho chuyến đi.
Tôi nhớ chị Bảo Duyên – người đã bỏ chất xám vào từng trò chơi để chương trình không bị đơn điệu.
Tôi nhớ bé Hạnh với sự dễ thương làm cả đoàn mềm lại.
Tôi nhớ anh Tuấn, anh Phong với những tiếng cười rất duyên.
Tôi nhớ Tâm, Thảo Hiền, Mỹ Linh, Quỳnh Anh, Uyên Phương – những gương mặt làm không khí đoàn thêm rạng rỡ.
Tôi nhớ Thúy Xương, Thùy Dung, Ngọc Bích – những người góp thêm sự nhẹ nhàng, vui vẻ và tinh tế cho chuyến đi.
Tôi nhớ Quốc Thịnh, Công Danh, Anh Tú, Hữu Nghĩa – những năng lượng rất trẻ, rất nhiệt, rất đáng nhớ.
Tôi nhớ cả bãi biển chiều hôm đó.
Nhớ trò chơi chiếc xe giấy.
Nhớ cảnh mọi người cố đứng thật cao, nối thật dài.
Nhớ tiếng hò reo không phân thắng thua.
Nhớ đêm Gala ai cũng đẹp và trang trọng.
Nhớ những phần quà, kỷ niệm chương, lời chúc.
Nhớ karaoke sau Gala, khi lời ca dù có say mềm vẫn ngọt lạ thường.
Nhớ buổi sáng hôm sau, mọi người ngồi ăn buffet và cười khi nhắc lại đêm qua.
Làm nghề MC – HDV, tôi đi nhiều đoàn. Mỗi đoàn đều có một câu chuyện. Nhưng không phải đoàn nào cũng để lại cảm giác thân thương như vậy.
Chuyến Vũng Tàu 2 ngày 1 đêm hôm ấy với tôi không chỉ là một chương trình du lịch doanh nghiệp. Đó là một hành trình của sự kết nối. Một chuyến đi mà tôi không chỉ đứng ngoài dẫn dắt, mà thật sự được hòa vào cảm xúc của đoàn.
Có người nói: “Làm du lịch là đưa khách đến điểm tham quan.”
Tôi nghĩ đúng, nhưng chưa đủ.
Làm du lịch còn là đưa con người đến gần nhau hơn.
Đưa đồng nghiệp trở thành bạn.
Đưa những người làm việc chung trở thành một tập thể có kỷ niệm chung.
Đưa một chuyến đi ngắn trở thành một câu chuyện để sau này nhắc lại vẫn thấy vui.
Và đoàn hôm ấy đã cho tôi một câu chuyện như vậy.
Một câu chuyện có biển Vũng Tàu, có team building sôi động, có Gala tình cảm, có karaoke say mềm, có buffet sáng đầy tiếng cười và có những con người mà đến giờ tôi vẫn còn rất nhớ.
Thông tin người viết
Người viết: Văn Trần
Vai trò trong hành trình: MC – Hướng dẫn viên du lịch đồng hành cùng đoàn
Đơn vị công tác hiện tại: Cát Cát Travel
Chuyên mục: Nhật ký MC – HDV / Chuyện nghề du lịch
Hành trình: Vũng Tàu 2 ngày 1 đêm cùng đoàn doanh nghiệp
Ghi chú: Bài viết được ghi lại từ trải nghiệm thực tế trong một chuyến dẫn đoàn, với mục đích lưu giữ cảm xúc nghề nghiệp và chia sẻ góc nhìn của người làm du lịch.










